“KHÓ KHĂN CHỒNG CHẤT KHÓ KHĂN”

Đăng ngày: 06:43 27-07-2009

Con trai oi, hôm nay me lai muốn gởi đến con một câu chuyện mà làm ảnh hưởng me cả đem qua không ngủ được.

Con có nhớ khi tối qua lúc cả nhà ngồi ăn cơm trong không gian ấm cúng và hạnh phúc tràn ngập thì me lại có một cuộc điện thoại, số này rất lạ me chưa từng gặp. Thì ra là điện thoại của cô Lý, cô này là y tá tại bện viện Bình dân thành phố Đà Nẵng, cô là người Huế, xinh đẹp nhưng có đôi mắt buồn xa xăm giống như cuộc sống của cô bây giờ. Me kể Vừng nghe câu chuyện về cô ấy nhé,

Sau khi vào Đà Nẵng công tác cô đã làm việc chăm chỉ, qua công việc của mình cô quen và yêu môt anh cũng làm tình nguyện viên tại khu điều dưỡng và từ tình bạn, tình yêu nẩy mầm và cho đến hôm nay thì họ không thể rời nhau, thấy thì có vẻ là chuyện vui và bình thường đúng không con trai, ai yêu nhau mà không muốn cưới nhau, nhưng câu chuyện của cô này thật là “KHÓ KHĂN CHỒNG CHẤT KHÓ KHĂN”, người yêu cô Lý lại là một người khuyết tật, chú Hiền ngồi xe lăn giống ba Bình Vừng, mà lại còn nặng hơn là khác. Gia đình cô Lý ở quê kịch liệt phản đối, hai cô chú đã đi làm giấy đăng ký kết hôn để minh chứng cho tình yêu cao cả của mình, nhưng bây giờ gia đình cô phản đối dữ quá, tối qua cô buồn quá gọi điện vào tâm sự và nhờ tư vấn của me, làm me cũng nhớ lại ngày xưa khi me và ba Bình muốn tiến đến đích cuối cũng bị sự phản đối kịch liệt của ông ngoại và bạn bè, và sách lượt của me cũng là đi đăng ký kết hôn trước rồi về thông bào cho gia đình ông bà ngoại chuyện đã rồi ( công nhận thời đó me cũng Gan thật đấy ) May mà ông bà ngoại mềm lòng, ( CÁM ƠN ÔNG BÀ NGOẠI NHIỀU NHIỀU VỪNG NHỈ )

Quay lại chuyện cô Lý, me cũng tư vấn cô ấy làm giấy đăng ký kết hôn rồi gởi về gia đình thuyết phục ông bà cha me cô ấy. Bây giờ xong rồi thì cô ấy không giám gởi cô ấy bảo ” EM MÀ GỞI GIẤY NI VỀ NHÀ THÌ CHẮC LÀ BA EM GIẾT EM CHẾT MẤT, ÔNG CHẮC SẼ XÉ NÓ THÔI” me đã trả lời cô ấy rằng, “em ơi photo đi rồi gởi chứ đừng gởi bản gốc” ba Bình Vừng lúc đó ngồi bên cạnh đã không nín được cười.

Nói thế thôi chứ đời cô Lý thật là khổ, chồng thì đi làm không lương chỉ để kiếm một chổ ở lại trong bệnh viện cho tiện sinh hoạt vì ở ngoài thì khó có nhà đáp ứng được nhu cầu dành cho người đi xe lăn, tiền thuê  nhà lại quá đắt đỏ. Cô Lý thì cũng không được ủng hộ lắm từ gia đình của chú Hiền, cũng đúng thôi họ không ủng hộ là vì sợ chú Hiền sẽ mang lại gánh nặng oằn lên đôi vai vốn đã gầy gò của cô Lý, tâm lý của gia đình chú Hiền lúc này là vừa mừng vừa lo.

Cô Lý đang rất rất buồn, me vừa đùa vừa bảo ” đời em tàn trong ngõ cụt rồi em ạ” cô ấy đáp lại dạ em thấy ” đời em đúng là tàn trong ngõ cụt chị ạ” nghe giọng Huế thỏ thẻ của cô ấy và nhớ ánh mắt buồn buồn xa xăm của cô ấy me tự bảo lòng mình phải hành động làm gì đó để cho đôi uyên ương này được ở bên nhau, dù điêu me làm không phải là to lớn gì với cô chú ấy, nhưng me hy vọng minh sẽ góp sức để làm cô chú ấy hạnh phúc vì me nhìn thấy hình ảnh mình qua câu chuyện của cô chú ây.

Me sẽ update thường xuyên câu chuyện của cô chú cho  Vừng nhe.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s