Đôi khi khiếm khuyết cũng là một ân huệ

Trưa nay làm việc muộn ở trà quán. Lúc nào nơi này cũng mang đến niềm say mê cho mình.
Đang ngồi trao đổi công việc thì có tiếng cãi nhau rất to, rồi bụp bụp, choảng choảng…. àh thì ra nhà hàng xóm cách một con hiẻm nhỏ đang cãi nhau ( mà cải nhau của nhà này thì ngày nào cũng có, không thì cũng mắng hoặc đánh con, nghĩ thấy thương cái thằng bé con nhà đó)
Trong trà quán lúc này còn có một cặp khách hàng vừa dùng xong nước, mình tiến lại gần để xin lỗi khách về sự ồn ào không đáng có trong quán trà và câu trả lời của khách:
Nãy giờ chúng tớ ngồi đây nghe hết ( vẻ mặt rất là lo lắng) cứ nghĩ từ sau nhà sau trà quán, nhưng khi nhìn nhân viên phục vụ ở đây thì thấy hình như là không phải tiếng ồn đến từ sau nhà. Bây giờ chúng tớ mới phát hiện ra là ” ngay lúc này thì nhân viên khiếm thính ở đây thật là may mắn vì khiếm thính nên không phải nghe những chuyện như thế này”
Ôi từ khi làm việc với các bạn đến nay là 13 năm rồi mới gặp cặp khách hàng có cái nhìn tích cực về khiếm khuyết vui như thế.
Tạ ơn Chúa, trong trường hợp này khiếm khuyết mà người mang đến cho các bạn ở trà quán lại là ân huệ.
Ai đánh nhau loãng xoảng kệ, bọn tớ cứ cười tươi như hoa vì có nghe gì đâu mà bảo sẽ bị phân tán.

One comment

  1. Dã Quỳ · Tháng Sáu 7, 2013

    hugs !

Nhận xét về Dã Quỳ Hủy trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s