Miền của ước mơ.

lâu lắm rồi mới lại đọc Tôt – Tô – Chan….

Lâu lắm rồi vẫn đắm chìm trong miền của ước mơ

Của cái muốn một thư viện nhỏ trong làng xóm chài

Trong cái rừng dương trưa trưa lũ trẻ con ôm sách ngồi đọc.

Trong tiếng sóng biển rù rì hoà cùng tiếng gió

Tiếng chim non gọi me í à mẹ ơi…,

Rồi thì chạy nhảy thì chơi

Những trò của con trẻ nhỏ

Trứa hè nắng nhưng nóng hoà với gió

Nên vậy thôi có đứa nằm ngủ quên.

Vậy đó miền mơ ước vẫn là miền mơ ước

Sách mua về vẫn nằm đấy chơ vơ

Trẻ con giờ ôm hoài những cái máy

Và game online lấy mất các em rồi.

Miền mơ ước chẳng biến thành hiện thực

Vẫn nằm yên thi thoảng dâng trào.

Sáng nay ngồi biển vắng

Nhìn con chơi và đọc Tottochan….

Lại nghĩ đến lũ trẻ đường tàu thời ấy.

Thôi thúc thôi thúc mở miền mơ ước ra thôi.

(Viết nhảm khi đọc đến chương: một xe khác lại tới. Và ngắm anh em Vừng Gạo chơi đùa)

   

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s