sóng ngầm

Để hôm nay khi đặt tay lên bàn phím, gõ từng con chữ thế này để trải được cảm xúc qua ngôn từ thì tôi lại tự thầm cám ơn, cám ơn duyên là duyên cho tôi được gặp anh và thành vợ và thành bạn anh, cám ơn từ cái tình yêu đó đưa chúng tôi đến với cái thế giới của sự tĩnh lặng, được gặp và làm việc với các em các bạn, những người chẳng biết trải lòng qua giọng nói và cảm nhận được lời thoại.
Thế giới của các bạn ấy, đôi lúc đứng tần ngần mãi ở ngoài tôi lại muốn đặt chân vào rồi lại rút ra. Rút ra vì tự thấy mình không thể nào hoà vào được ở đấy.

Thế giới của các bạn í, nhìn từ góc độ của mình đôi lúc tôi buộc miệng: thôi như thế cho nó khoẻ và nhẹ người… Nhưng không phải…

Ở đó, thế giới đấy có sóng ngầm. Sự không hiểu nhau vì không đủ ngôn từ để diễn đạt, sự không chấp nhận nhau vì không đủ chữ viết dễ để được hiểu. Sự không yêu thương nhau vì không đủ diễn tả cái tình thương dành cho nhau phải diễn đạt thế nào. Và ở cái thế giới đấy có cả sự không thuỷ chung vì các bạn xem yêu thương lẫn lộn là điều bình thường. 

Để rồi hôm nay các bạn làm tổn thương nhau, phản bội nhau rồi ngày mai các bạn lại vẫn cười và nhìn nhau như bình thường.

Ở cái thế giới đấy có sóng ngầm, đôi khi dữ dội lắm nên cào xé lẫn nhau bằng những tình huống không giống như đời thường. Cũng háy cũng nguýt, cũng lườm và cũng cả chia bè chia phái rồi cả dìm nhau trong công việc hàng ngày. Có ai dạy các bạn phải yêu thương nhau đâu, có ai nhắc các bạn phải tương trợ nhau đâu vì tất cả chúng ta đều là người khiếm thính.

Bỏ qua cho nhau việc nhỏ, yêu thương lấp lím sai lớn.

……

Được làm việc với các bạn và các em, vui cũng nhiều mà buồn bực cũng không ít. Có đôi khi còn cả bất lực khi nhìn các em cãi nhau mà chẳng hiểu đâu đuôi tai ngheo của việc cãi. Rồi cũng sẽ giận mình sao chẳng hiểu các em….mà đã cố rồi cũng chẳng hiểu được thì làm sao giúp được các em đây????

Ở cái thế giới mà ngôn từ diễn đạt bằng điệu múa tay, mà đôi khi chẳng biết điệu múa đó thể hiện cái gì? Rồi thì nhìn vào cái miệng mấp máy, cái môi lên xuống lúc tròn lúc dẹt, rồi đoán xem người nói được họ đang nói cái gì, tò mò lắm, muốn biết lắm dù chẳng biết đoán đúng sai, cứ theo nghĩ của mình đã….rồi nghi ngờ, rồi đố kỵ có cả lúc muốn nổ tung nổi ấm ức.

Vậy đó phải làm gì khi đã lỡ đặt chân vào trong cái thế giới đó đây. Tôi ơi phải làm gì????

   

  
 

2 comments

  1. Dã Quỳ · Tháng Chín 2, 2015

    Chỉ biết chạy qua ôm mẹ Vừng & Gạo nhiều nhiều và phục mẹ Vừng đã luôn tỉ mỉ, chu đáo với các bạn và các em vậy đó. Phải yêu thương nhiều lắm thì mới đau nhiều như thế chứ!

    Ôm nhiều thật nhiều nha nàng ui!

  2. Bà Tám · Tháng Chín 2, 2015

    Chia sẻ chút buồn của em. Chị thật chẳng biết nói gì, làm gì để an ủi em.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s