Khi nào thì là thời điểm tốt

Mỗi năm ông bà về thăm tụi nhỏ, cách chi ông cũng dành thời gian để về lại Mỹ Lai – Sơn Mỹ. Với một người là cựu chiến binh, đã đến và làm việc ở Việt Nam trong những năm ở Củ Chi, Tây Ninh, Cần Thơ…rồi cả Nha Trang. Trong thời chiến dù chả phải cầm súng, dù chả làm tổn thương ai nhưng với chứng tích Mỹ Lai luôn làm ông đau đáu trong lòng. Lần này về thăm tụi nhỏ, ông muốn mang Vừng theo về Mỹ Lai. Ông nghĩ tuổi con đủ để hiểu về những gì đã diễn ra ngày xưa. Ông mang Vừng theo để Vừng làm thông dịch giữa ông và những người còn sống sau cuộc thảm sát. Những người mà hàng năm ông về đều ghé thăm.

Đã là lần thứ 11 trở lại nơi này nhưng cái dáng đi vẫn vậy, vẫn cái ngậm ngùi khi ông đốt nén nhang tưởng nhớ người đã mất. Rồi ông kể chuyện Vừng nghe, kể về nổi đau của người bị hại và cả nỗi trăn trở của việc đã qua.

Hỏi ông vì sao lần nào cũng ghé về đây vậy, ông hiền lành và trả lời vì lòng cảm thấy buồn cho sự việc đó và từ tấm lòng cứ muốn đến nơi này để tưởng nhớ.

Nhìn ông đứng cùng cháu dưới tán cây khế bên cái mảnh đất chỉ còn lại cái nền nhà, ông kể chuyện và cháu lắng nghe. Kể câu chuyện từ vụ thảm sát qua cái nhìn của người cựu chiến binh tỉ tê cùng đứa cháu nhỏ.

2 comments

  1. Bà Tám · Tháng Mười 7, 2017

    Cậu bé trông rất khác, lớn nhanh quá, cao vượt lên.

    • sesame · Tháng Mười 7, 2017

      Dạ đúng là nhanh thật á chị. Bạn cao lên hàng tháng á chị và cũng lớn lên cả suy nghĩ hàng năm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s