Ông nội,

Ông nội có trong chúng con và chúng con luôn là một phần của ông nội.

Với anh em Vừng Gạo, ông nội là phần tâm linh tinh thần, mỗi khi ra khỏi nhà để đi học hay đi đâu xa hai anh em hay chào ông nội. CÓ lần sang Lang Mai đón năm mới cùng quý thầy quý sư cô anh em Vừng Gạo cũng đưa ông nội theo cùng trong Balô anh Vừng là ảnh ông Nội. Với hai anh em Vừng Gạo, dù chưa được một lần gặp ông, Nhưng ông nội luôn hiện hữu như ngôi sao trên bầu trời, ngày trước Vừng hay nói: nhìn lên trời cao giữ biển sao bao la ngôi sao nào sáng nhất đó là ngôi sao ông nội. Từ nhỏ anh em Vừng Gạo đã luôn luôn nói chuyện với ông Nội rồi. Những hôm me làm Gạo giận, việc đầu tiên là Gạo chạy lại bàn ông Nội và chui xuống gầm bàn ngồi ở đấy.

Có những hôm Vừng đi xa về thấy mua quà để trên bàn ông nội và viên kẹo dừa kẹo me Thái… Vừng nghĩ đơn giản: Vừng mà thích là ông nội cũng thích.

Với hai anh em, có một sợi dây vô hình mắt xích liên kết hai anh em Vừng Gạo với ông nội rất rất là gần. Gần đến độ mỗi lần về nhà bà nội là cách chi cũng lên phòng ông Nội thắp nhang, thi thoảng mở tủ sách và sờ mó rồi lấy một vài cuốn ra ngó nghiêng rồi cất lại.

CÓ lần thấy hai anh em Vừng Gạo say xưa ôm mớ nhật ký của ông nội ngồi xem thích thú lắm.

Ông Nội chắc chắn là người thích sách, nên hạt giống này cũng được gieo trồng trong ba Vừng Gạo và rồi rơi sang cả vườn tình thương của Vừng Gạo. Nên trong những ham thích thì Vừng Gạo có hạm thích đọc sách và yêu quý sách.

Phải cám ơn ông nội nhiều lắm dù ở nơi xa thật xa nhưng ông nội vẫn truyền lửa cho anh em Vừng Gạo là hai tủ sách mấy chục năm nay vẫn nằm trên phòng ông nội.

Săn tìm hạnh phúc.

Ngoài kia loa ra rả ngày mai đi bầu. Trên thảm cỏ xanh những bông hoa vàng hé nở nhuỵ phớt kem hồng, những cành hoa nhô lên từ hai kẽ lá như que diêm nhỏ thắp sáng lên một vùng xanh mướt. Để nói về cánh hoa này thật khó tả thực được. Nhìn bề ngoài thì yếu ớt cứ như sắp chết yểu nhưng không ạ…sáng ra em vẫn vươn mình đón nắng và ngày mới dù chói chang.

Hạnh phúc là gì? Săn tìm ở đâu?

Mình hay nói: bây giờ ở đây lúc này còn thở là còn được hạnh phúc. Nhưng đôi khi cái hạnh phúc cũng đến bất ngờ lắm.

Đang lúi húi mang đồ vào nhà thì giọng ba Vừng Gạo reo lên: Quyên em đến đây mà xem… đến ngay đây. Lúc nớ thiệt chẳng cảm giác hạnh phúc chút nào. Nhưng vẫn tiến đến bên. Và khi nhìn vào trang sách thì đúng là hạnh phúc vỡ oà. Reaching Out Teahouse và Reaching Out Viet Nam cái nhà trà xinh xinh nhỏ bé, cái cửa tiệm hai mươi năm nay vẫn vang tiếng gõ gõ đập đập của búa của kèm, tiếng dệt khung tơ và tiếng máy may nhịp nhàng… vậy mà đang đại diện nằm chẽm chệ bên cạnh lá cờ đỏ sao vàng để mô phỏng cho ý tác giả “Melk Wiking” “ cần bao nhiêu tiền để mua được hạnh phúc?”

Cần bao nhiêu???với nhà trà bé nhỏ, Cần bao nhiêu??? Với cái cửa hàng con con nằm nếp mình bên con sông hoài… khi hai vợ chồng cùng đồng lòng gây dựng Reaching Out Arts & Crafts Shop chỉ một lòng nghĩ chúng mình đang chọn ngõ hẹp, con đường khó nhưng bù lại sẽ là tạo hạnh phúc cho những hoàn cảnh kém may mắn như mình. Chỉ vậy thôi, sáng nay khi người sáng lập Reaching Out vô tình lật dở trang sách, vô tình thấy thành quả của mình trong đó… hạnh phúc vỡ oà khi được công nhận.

Ngày dài và ngoài kia nắng lắm… nóng cả khoảnh sân và những bông hoa như những đốm lữa nhỏ bé vẫn đang toả sáng.

Ngồi cho vững chãi

Việc gì cũng qua.

Yêu thương là vô điều kiện

Cô Hai là một trong những yêu thương vô điều kiện của Gạo. Dù đang ở đâu làm gì, đang bận bịu cỡ nào chỉ cần Gạo cất tiếng Cô Hai ơi! Là y rằng cô Hai có mặt cạnh Gạo ngay lập tức.

Cô Hai chăm Gạo thì khỏi bàn, từ cái quần cái áo đến đôi giày nào Gạo thích đi. Giày nào đạp xe, giày nào đi chơi ván trượt….

Cô Hai theo Gạo những môn thể thảo Gạo thích… hầu hết cô Hai đều cổ vũ Gạo. Có những hôm nắng chang me thấy cô Hai đội cái nón, đi ra biển rồi lấy cái nón đội lên đầu Gạo…cái quai không vừa, kệ Gạo cứ ngồi nghịch cát, cô Hai đứng giữa nắng to khom người cột cái quai nón lại rồi cúi xuống sát Gạo để thử lại cho tới khi được thì thôi…

Khi tình thương là vô điều kiện, thương vô đối thì việc nhỏ to gì cũng nhẹ tựa lông hồng, rồi người thương sẽ theo bạn sát cánh bên nhau như hai người thân thuộc.

Cô Hai Yêu Gạo vô điều kiện

Thầy và Gạo

Có những đôi bạn không phân biệt sự khập khiểng của cách nhau mấy con giáp. Kiểu khi anh hơn 20 em mới sinh ra đời.

Vậy mà khi duyên đến thì sự khoảnh giữa đoạn 20-30 không là gì… Hợp nhau đến độ ai ở nhà nấy mà cũng mặc được màu áo giống nhau khi gặp.

Hợp nhau đến độ bận mấy cũng sắp xếp ship quà cho cậu bạn nhỏ khi có dịp cần.

Hợp nhau đến độ ngồi vào là thầy đàn ca hát xướng còn Gạo thì lại hát xướng đàn ca lại mới vừa.

Hợp đến độ vừa dạy đàn thầy vừa vỗ nhẹ lưng Gạo theo nhịp Gạo đàn và thủ thỉ với nhau.

Hợp đến độ có khi đang lúi húi trong bếp me phai chạy ào ra vì tiếng cười rộn ràng của hai thầy trò.

Vậy thôi duyên đến thì nhận… thầy thương thì Gạo đáp lại hihi.

Me cám ơn thầy của Gạo.

Gạo lên 9

Mới đó là đã là gần 10 năm em Gạo có trong me. Và đã 9 năm tròn em o oe khóc chào thế giới. Em nói hôm đó em khóc to lắm vì có ai đó đánh vào mông em. Và em nói hôm đó có nhiều cái bóng quanh em lắm và cả những tiếng ồn nữa.

Em nói về cái buổi sáng em được bồng ra khỏi bụng me em cứ như thể em là người quan sát. Em kể rành rọt… em nói khi người ta cắt cái sợi dây và xé cái bọc để em được thở là lần đầu tiên em vừa khóc vừa thở cùng… em tả me cũng ngạc nhiên luôn. Em còn nói một tràng tiếng Anh về thời khắc em chào thế giới… vậy mà giờ me quên mất.

Em Gạo là vậy á… me chẳng ngạc nhiên. Em tuổi mới hồn nhiên và nhiều sức khoẻ nhé.

Cả nhà yêu em

Chuyện gì đến ắt sẽ đến.

Con cảm ơn Bụt

Ba Vừng Gạo sợ tay lái lụa của me hai bạn í không vững chãi, nên ba VG gọi người đến và tặng chiếc xe máy me VG đi mấy năm nay. Xe thực ra chưa cũ nhưng sợ bị nước biển xâm hại làm rỉ rét…nên thôi đi xe đạp cho lành.

Nhưng chuyện gì đến ắt sẽ đến…muốn an lành cũng phải trải qua ít dữ…chắc phải có dữ mới có lành mà có lành thì phải qua nạn.

Sáng nay xưởng mở cửa lại để các bạn tụ tập làm lắc nhắc vài món khách đặt cho vui xưởng. Cổ cũng khăn áo đạp xe đi làm. Lòng rộn ràng lắm, vì được chào người thương kiểu: em đi làm đây ( câu này cả hơn năm chưa được nói lại). Tại cổ đeo tai nghe ( 1 bên thôi nha còn 1 bên để nghe còi xe á) vừa nghe nhạc vừa đạp xe vào phố. Nắng cũng chưa quá là gây gắt, hai bên cánh đồng cũng chưa nổi gió…thong thả cổ đi làm.

Đến gần vào khu phố xá đông vui, trước mặt là đèn đỏ còn hơn 20 giây, cổ đạp chậm chậm thả ga chờ đèn xanh…tự dưng nghe cái bụp tự dưng ngã lăn xuống đất chậm chậm. Rồi có thêm lực đẩy một cái nữa cả xe và người kéo rê trên mặt đường thêm một đoạn. Tới lúc này cổ cũng chưa hình dung mình bị ngã. Tâm trí đang treo cành cây, cổ lồm cồm ngồi dậy, rồi ngồi chò hỏ trước cái xe đạp đang nằm chỏng chơ và cái túi xách thì nằm trên mặt đường.

Lúc này tai cổ vẫn đang văng vẳng câu hát mà không biết câu gì nên cổ chắc mẩm cái điện thoại không bị văng mất, oh yeah! Tiếp đến cổ cứ ngồi vậy và cái cậu lái xe máy, đeo khẩu trang mặt mày tái mét…chị chị có sao không? Đứng lên được không chị? Sao ngồi im vậy đau chổ nào không chị??? Cổ vẫn cứ ngồi im chẳng thèm trả lời ( vì lúc này đang run mà) có người phụ nữ nào đó dừng xe lại và nói: ủa sao kỳ vậy thấy chị này đi chậm rất chậm mà thằng ku kia cũng đi chậm mà răng tông vô chỉ vậy chẳng biết.

Đúng, cổ cũng chẳng biết vì sao mình bị xe ủi???? Ngạc nhiên nên không chịu đứng lên, ngạc nhiên nên ngồi im như thể muốn bắt đến ba tụi nhỏ.

Rồi cậu lái xe máy dựng xe đạp cổ lên, sửa lại cái sên xe, nắn lại cái đợ túi, rớt cái đèn và trầy cái tay với cái sườn…

Cổ bắt đầu quan sát thử mình đau chổ nào? Cái ống quyển chân trái đau, chỉ trầy sơ không đổ máu. Cái lòng bàn tay phải đau bầm chắc vì chống tay xuống mà cái đồng hồ đeo ở cổ tay phải thì không sao. Rồi cổ thở và nghe thấy đau ở đâu nữa mà tìm chưa thấy… ngó nghiêng trái phải rồi trên khuỷ tay, gần bắp tay cả trầy và tím…ngó xuống quần thì chỉ bị sơ xác vải và đứt chổ thêu thùa hoa sen.

Cổ đạp về tiệm sửa xe quen và sửa, rồi cổ tiếp tục đến xưởng làm và lòng cổ nghĩ người cổ chắc hơn cả cái xe đạp cổ đang đi…xe thì trầy trụa mà cổ thì chỉ bầm dập.

Lạy Bụt người luôn chở che cho con.

Giấc trưa

Đã qua rồi giấc trưa…trời bắt đầu ngã sang chiều. Không khí có phần nóng lên chút đỉnh.

Ngoài vườn bầy chim sâu đang chuyện trò náo nhiệt, chắc đang tự hỏi sao trên phiến đá lại có hìn đá chứa đựng chi chít là sâu sẵn, không cần vạch lá tìm thức ăn. Và chí choé cãi.

Hai con sáo sậu mấy bữa ni quay về lại vườn…đi thẳng vào hiên hỏi thăm Mực và Kem rồi rủ rỉ hỏi xin mẫu pizza còn thừa trên dĩa của hai bạn Mực Kem.

Trong phòng bếp, chiếc bánh bã cà rốt và cải kale sau khi được lọc lấy nước uống… đang thơm phức trên dĩa quyện với mùi bơ và hạt hạnh nhân cháy sém.

Ngoài phòng khách, lấp ló sau bình mùi già được mang từ vườn vào sáng nay ( lúc đưa vào nhà Bình reo lên anh nghe thấy mùi của Tết á Quyên ơi (vâng, nhà mình ngày nào cũng Tết.)) là đôi bàn tay của cậu bạn nhỏ đang lả lướt trên phím dương cầm. Réo rắc long lanh như bông hoa ngò già đang đùa gió.

Giấc trưa vậy mà bị qua đi sau khi người phụ nữ cắt bánh và ấm trà homemade từ người bạn già trồng và thu hái tại vườn mình ở Nhật.

Ngày vui hay buồn là mình chọn

Giấc trưa say hay tỉnh cũng là mình chọn.

Hai bàn tay đưa vào gió nhũng nốt yêu thương nơi rộn ràng tiếng chim

Gạo.

Me: con mang đôi giày này ra làm chi Gạo. Đang hè mà nóng lắm
Gạo: của chú Chương tặng Gạo mà, Gạo phải mang chớ mommy.
Me: cất hôm nào mát mát rồi mang
Gạo: nhưng Chú Chương cho là để Gạo mang mà mommy…
Me: ừ thì mang đi…
Chắc là nhớ nên mấy hôm nay thấy nhắc hoài à.

Tình yêu hay duyên

Chị, là chị và là bạn…Chị cưng hai bạn Vừng Gạo. Ngày nào cũng như Vừng chị thường nhắn hỏi thăm Gạo và cả nhà…chia sẻ đủ thể loại.

Mỗi khi mùa Tết về, nhà chị hay mần những món địa phương, những món chỉ người vùng chị làm thì mới ngon. Năm nay cũng vậy chị về nhà từ 23AL và cũng mần đủ thể loại rồi gói ghém tình yêu gởi cho nhà Vừng Gạo thưởng thức.

Ông bà có câu của một đồng công một lượng là thật á. Tình yêu khi đã có hạt giống và ươm mầm nẩy chồi rồi thì chỉ cần tưới tẩm nữa là lớn lên thôi và đơm bông kết trái. Những mẫu bánh chị và gia đình quại PT làm thiệt là ngon và vừa miệng cả nhà Vừng Gạo hết sức. Vậy nên cả nhà đều tiếc rẻ khi không còn thấy mẩu nào trên khay trà sáng nay nữa.

Trăm sự mọi thứ cũng từ duyên mà khởi cũng từ duyên mà đóng. Nên duyên này đi thì duyên khác đến… có không – không có – có không có.

Ba tặng Vừng Gạo

Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

– Con ơi

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.

– Mẹ ơi, chân thật là gì?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao doạ giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

– Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

– Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhìn tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không! những lời dặn đó

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vời.

In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

Dù ai cầm dao doạ giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm nhà văn chân thật

chân thật trọn đời

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Phùng Quán